Mãn thụ tuyết rơi, nhân gian bạc đầu.

Tô Lương sắp bị hắn đốt cháy dưới tiết trời lạnh giá. Hắn vừa nói vừa làm nàng, chín nông một sâu, vừa quy luật lại vừa khắc chế. Nàng khó nhọc hít từng hơi khí: "Đáng ghét, xấu xa… aaa..aa…a~~"

"Nói muội yêu ta."

"Yêu… ưm~…"

Cố Tửu vừa đâm chọc vừa cởi chiếc áo choàng dày cộm ra, tiện thể kéo banh vạt áo của Tô Lương, làm khối mềm mại câu người hôn được phơi bày.
Da thịt lõa lồ trong không khí lạnh giá, Tô Lương rùng mình. Phía dưới vẫn được áo khoác che chở ấm áp, nhưng bên trên lại bị hàn khí xâm nhập, lạnh đến run rẩy.

Nàng hơi ưỡn ngực, hai khối căng mềm càng thêm đứng thẳng. đỏ bừng như hoa mai chớm nở.

"Lạnh không?" Cố Tửu dùng chóp mũi cọ cọ.

"Ừm…" Giọng nói run rẩy vì lạnh của nàng vang lên, vài bông tuyết rơi lả tả đậu trên sóng mũi hắn.

Dưới thân nàng đúng là… nước chảy thành sông, cắn mút hắn chặt chẽ, không cho hắn rời đi.

"Ta sưởi ấm cho muội."

Cố Tửu cúi người xuống hôn lên hai khối đẫy đà, từng chút từng chút một mút vào, đầu lưỡi thô to liếm mút thịt non mềm mại.

"Ưm… Aaa~" Tô Lương thoải mái rên rỉ, bên trên lẫn bên dưới đều bắt đầu đón lấy những cơn vũ bão.

Cố Tửu điên cuồng tấn công nàng, ra ra vào vào cuồng nhiệt, tốc độ cuồng dã như muốn nhanh chóng đưa nàng lên thiên đường.

Cố Tửu cảm nhận được từng thớ thịt non ấm áp bao vây lấy mình, càng không kìm chế được muốn bắt nạt nàng, muốn nghe nàng kêu dâm.

"Phu quân… muội sẽ chết mất… a~"

"A Tửu, muội không được… không chịu nổi…"

"Phu quân, huynh lợi hại nhất…"

"Đừng… ngừng lại…"

Từng câu từng chữ đều như có ma lực mê hoặc hắn.

Thân thể lõa lồ bên ngoài bị hắn chơi đến nóng bừng lên, sự chênh lệch nhiệt độ trên dưới thân thể bức nàng phát điên.
Nàng dứt khoát vòng chân quấn quanh eo hắn, muốn hắn có thể vào càng sâu.

Hai mắt nàng đã mơ hồ, hai tay nàng ôm lấy đầu hắn. Năm ngón tay luồn vào mái tóc dài dính một lớp tuyết trắng của hắn.
Nàng ấn đầu hắn, ưỡn ngực đưa đôi gò bồng đào mẫn cảm của mình cho môi lưỡi hắn săn sóc.

Mà dưới thân nàng cũng vô cùng phối hợp với tần suất đâm thọc của hắn, tiếng nước va chạm và tiếng hít thở ngày càng phát ra dồn dập. Tô Lương đã sắp tới giới hạn.

"Đừng… Chỗ đó… không thể…"

"Là chỗ này sao?" Cố Tửu tìm được điểm nhỏ, lại một lần nữa tấn công vào đó.

Lớp tuyết phủ trên cành cây theo rung động và đổ xuống, tựa như cũng muốn phủ trắng đầu hai người họ.

Cố Tửu không dừng lại, trong đầu chỉ có tiểu yêu nữ dưới thân mình. Hắn cắn mút khối mềm mại của nàng, hung hăng xâm nhập nơi mẫn cảm của nàng, bên tai nghe tiếng nàng nức nở, cảm nhận thân thể nàng theo sự va chạm của hắn mà đong đưa…

" Muội không được… a… nữa…"

Tô Lương không ngừng lắc đầu, thân thể đỏ ửng, khóe mắt ngập nước, thở gấp thành nhiều làn khói trắng liên tiếp. nàng biết dùng từ gì để diễn tả sự vui sướng này đây. Cả người đều như phiêu đãng trên mây, như có trăm ngàn sợi lông vũ mềm mại vuốt ve lấy thân thể nàng.
Hắn dịu dàng hay mạnh mẽ đều có thể mang nàng đến thiên đường.

"Tiểu hồ ly của ta… Muội rất tuyệt… kẹp chặt một chút…"
"A~ a a Muội… sắp tới~ A… a a~"

Toàn thân Tô Lương kịch liệt run rẩy, đứt quãng nói thành một câu hoàn chỉnh, vừa vặn có một bông tuyết rơi lên nụ mai đỏ của nàng, làm nàng giật bắn người.

Tốc độ hạ thân Cố Tửu lại càng nhanh hơn, như muốn đóng luôn nữ nhân của mình vào thân cây, hắn muốn nàng không ngừng run rẩy, không ngừng kẹp chặt lấy hắn, kiều diễm cầu xin hắn.

Chỉ cần nàng cầu xin, hắn sẽ cho nàng tất cả những gì hắn có.
Bỗng nhiên, hắn thúc mạnh một cái, thân thể và tinh thần đều tan ra, cả hai như rơi vào tiên cảnh.

Tuyết phủ trắng cây.

Bạc trắng hai mái đầu.

- HOÀN -

Your message is required.


There are no comments yet.