Phiên ngoại

Mặc dù Đậu Khấu mang thai sinh ra trứng chứ không phải đứa bé, nhưng phụ nữ loài người sau khi có thai, sự thay đổi của cơ thể vẫn giống nhau.

Ngày hôm sau sau khi Đậu Khấu sinh ra trứng, hai bầu ngực tròn trịa bắt đầu trướng lên. Việc căng đau này không giống lúc dậy thì, mà giống như bị tắc không tiết ra được.

Hai người đều cho rằng ngực cô đau do dậy thì trước đó mang tới, cho nên chẳng bất ngờ gì. Huyền Thanh giúp cô xoa bóp ngực đã hết sức quen thuộc, cô vừa hừ một tiếng, anh lập tức tiến lên xoa cho cô.

Hai vú mềm mại trắng như tuyết còn to hơn trước một chút, xúc cảm mềm đàn hồi làm Huyền Thanh yêu thích không buông. Xoa nắn một hồi, miệng rộng tham lam của người đàn ông bèn ngậm đóa hồng mai vểnh cao bắt đầu mút.

“Ưm…” Anh đang mút vui vẻ, một dòng dịch thể màu trắng từ đầu vú bắn ra, được anh hút vào miệng không rơi giọt nào xuống đất.

Việc sinh sản của giống cái tộc rắn không cần sữa, cho nên sữa mẹ đột nhiên xuất hiện Huyền Thanh chẳng biết gì hết, chỉ cảm thấy vị không tồi.

“A…” Sữa mẹ bị tắc lâu ngày được người đàn ông hút ra, mang theo khoái cảm dễ chịu làm Đậu Khấu nhịn không được nũng nịu rên một tiếng.

“Đây là gì?” Huyền Thanh cúi đầu hút tiếp một ngụm, sau đó đưa chất lỏng trắng sữa đến miệng cô.

Giọt dịch trắng tiết ra từ ngực và mùi vị quen thuộc trong miệng đều khơi gợi lại ký ức của cô.

Trời ơi! Phụ nữ trong làng mang thai về sau đều cho đứa trẻ uống sữa đó!

Lúc này Đậu Khấu mới biết cơ thể mình có thay đổi, song cô chẳng biết nên giải thích thế nào với Huyền Thanh. Huống chi cô sinh rắn mà, lại đâu phải con người, sữa này cho ai uống đây!

Gò má Đậu Khấu nóng bừng, ấp úng giải thích: “Ừm… đây là… ừm… sữa… cho trẻ con loài người uống… mà uống từ lúc còn bé…”

“Rắn con không cần uống cái này.” Vừa nghĩ tới con mình có thể sẽ hôn lên hai gò bồng đào mà anh yêu thích, dục vọng độc chiếm điên cuồng khiến Huyền Thanh lập tức sốt sắng nói rõ với Đậu Khấu.

“Em biết mà… Chắc hẳn một thời gian nữa sẽ không còn.”

“Tại sao không còn?” Anh thoáng buồn bực.

“Mẹ em kể, sau khi có thai phụ nữ sẽ tự sinh ra sữa, đến khi đứa bé dứt sữa rồi, không ai hút, một khoảng thời gian nữa sẽ ngưng.” Đậu Khấu cho rằng anh chỉ hiếu kỳ, bèn nghiêm túc giảng giải với anh.

“Vậy mỗi ngày anh đều hút, chẳng phải sẽ có liên tục sao?” Huyền Thanh mừng rỡ, nhịn không được nở nụ cười xấu xa.

Vừa dứt lời, anh lập tức gấp rút cúi xuống ngậm quả sơn tra, hút chậc chậc bật thành tiếng.

“Hừ… ưm…” Sữa mẹ trướng đầy bầu ngực được người đàn ông mạnh mẽ hút ra, đang là thời điểm nhạy cảm.

Sữa trong veo, trở thành mỹ vị mà Huyền Thanh chưa từng nếm thử.

Miệng rộng đói khát uống vội uống vàng, một hồi hút bên trái, một hồi hút bên phải. Cuối cùng lại ngại đổi qua đổi lại phiền phức, nên bàn tay to dùng sức ép chặt hai vú mềm mại khổng lồ vào giữa. Đến khi hai đầu vú bị ép đến đỏ bừng cùng lúc tiến vào khoang miệng rộng tham lam, Huyền Thanh mới tiến hành đồng bộ, hận không thể uống sạch sữa trong hai vú.

“Ưm… hết rồi, đừng hút nữa.” Huyền Thanh hút say sưa ngon lành, chẳng thèm ngẩng đầu. Nhưng hai vú phân bố sữa có hạn, hút một hồi dần dần Đậu Khấu thấy hơi đau.

“Hết rồi? Là về sau không còn nữa, chỉ có ngần ấy?” Anh không dám tin hỏi, cực kỳ buồn rầu.

“Ngày nào cũng có một chút, hút hết phải qua ngày hôm sau mới có.”

“À, thế mai hút tiếp.” Huyền Thanh tràn đầy phấn khởi đưa ra yêu cầu, sau đó chép miệng thưởng thức dư vị còn lại.

Từ đó về sau, ngày nào Huyền Thanh vừa tỉnh giấc là xoay người đè lên người Đậu Khấu, vùi trong chăn ăn đến không còn biết trời trăng.

Mùa đông tiếp theo bắt đầu, Đậu Khấu sợ lạnh, lại chê mỗi ngày anh thức dậy đều đánh thức mình, bèn mãnh liệt kháng nghị.

“Trời lạnh lắm, em muốn dứt sữa, anh không thể hút nữa.” Đậu Khấu nghiêm trang từ chối.

“Không được.” Huyền Thanh không để bụng.

“Nhưng ngày nào anh cũng đánh thức em, em ngủ không ngon gì hết.” Thấy mạnh mẽ vô dụng, Đậu Khấu lại nhẹ giọng cầu xin.

“Không được.” Vẫn lạnh lùng từ chối.

“Thế anh muốn sao?” Người đàn ông này từ chối hai lần, khiến Đậu Khấu vừa bất đắc dĩ vừa mệt mỏi.

“Giờ mà ngừng, sau này không thể uống nữa. Trừ phi sang năm em lại đẻ một ổ trứng rắn cho anh.”

Huyền Thanh rất thông minh, sau khi tính toán một phen, phát hiện rằng nếu lúc này anh thỏa hiệp, thì về sau Đậu Khấu không sinh con, anh cũng không thể uống tiếp.

Đậu Khấu do dự rất lâu, so với nỗi sợ đẻ trứng rắn, cuối cùng cô vẫn chọn để Huyền Thanh tiếp tục uống sữa.

Dù không có đứa bé loài người thì đã sao, con trăn thối trong lòng uống còn nhiều hơn đứa bé mà…

HOÀN

Your message is required.


There are no comments yet.